Đèn Không Hắt Bóng (Full) – Chương 13

Đèn không hắt bóng
Dzunichi Watanabe

Chương 13

Mayumi không thể tin rằng những điều đã xảy ra tối hôm ấy là có thật. Cô cứ có cảm giác như thể đó chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng những giấc mộng thì với thời gian thường mờ nhạt dần rồi bị quên lãng, chứ buổi tối hôm ấy thì Mayumi nhớ cặn kẽ đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Cõi thực và mê sảng pha lẫn vào nhau trong tâm trí cô, và rốt cục cô chẳng còn hiểu gì nữa. Chỉ có một điều duy nhất rõ ràng: với Naôê đã xảy ra một cái gì không ổn.

Naôê, con người kiêu ngạo, lạnh lùng… Người thầy thuốc điềm đạm… Xưa nay Mayumi vẫn có cảm giác là cái vẻ điềm đạm, lạnh lùng ấy che giấu một cái gì khác hẳn – sự cô đơn. Một sự cô đơn đắng cay, không lối thóat. Một nỗi buồn tuyệt vọng cần được thông cảm, thương xót. Đối với một người bàng quan, có thể tưởng đâu đó là sự cao ngạo. Rất có thể chính nỗi cô đơn da diết ấy đã thu hút Mayumi.

Nhưng cái buổi tối khủng khiếp ấy… chẳng lẽ con người ấy lại chính là bác sĩ Naôê cao ngạo… Một gương mặt đờ đẫn không còn chút ý chí, một cái nhìn không có linh hồn, một thân thể rũ rượi. “Hay là mũi tiêm đã có tác dụng như vậy… – Mayumi thầm nghĩ trong khi nhớ lại cái ống tiêm rỗng lăn trên bàn. – Ông ta tiêm thuốc gì vào mình vậy… Chỉ vài giờ thôi mà có thể làm cho con người đến nông nỗi ấy sao… “

Song Mayumi không hề nói với ai nữa lời. Vả lại một chuyện như vậy thì còn có thể kể cho ai nghe… – Các bạn gái sẽ cười cho. Còn Yutarô – lẽ nào lại đem chuyện ấy chia sẽ với Yutarô!

Trước mắt cô không lúc nào mờ hẳn hình ảnh Naôê đang quì sụp xuống và van nài: “Đừng đi”. Cô càng cố giảy ra dữ dội bao nhiêu thì Naôê càng ôm chân cô chặt bấy nhiêu. Thân hết tàn lực cuối cùng cô mới vung ra được.

Naôê nằm sấp trên giường, đầu buông thõng xuống. Ông ta cứ thế mà thiếp đi, không còn đủ sức cự động nữa.

Đợi chừng hai mươi phút, cô mặt áo quần, chải lại mái tóc và chuẩn bị đi ra. Đứng ở cửa cô khe khẽ gọi Naôê, nhưng không thấy trả lời. Lúc bấy giờ MaYumi quay trở lại lấy chăn đắp lên người Naôê và ra khỏi phòng.

Nỗi thất vọng và tức tối dày vò cô.

“Vậy thì cái gì đã xảy ra… ” – Mayumi tự hỏi – Có lẽ ông ta không dám chiếm đọat mình vì mình là tình nhân của Yutarô chăng… Ông ta sợ vượt qua giới hạn chăng… “

Trong một thời gian nào đó ý nghĩ này an ủi Mayumi, nhưng rồi sự ngờ vực lại trỗi dậy mạnh hơn trước. Có lẽ ông ta điên chăng…

Trước đây cô có cảm giác là mình hiểu Naôê. Nhưng bây giờ thì ông ta đã trở thành một cái gì hòan tòan bí ẩn.

Yutarô đến thăm Mayumi mỗi tuần hai ba lần – thường là cách nhau một ngày, nhưng cũng có khi cách mấy ngày liền.

Thóat ra khỏi cái vòng kiểm sóat của đôi mắt đầy cảnh giác của bà Ritsukô tuyệt nhiên không phải là đơn giản; luôn luôn phải vắt óc tìm ra những lý do khác nhau – khi thì đi họp, khi thì có cuộc gặp gỡ vì công việc kinh doanh.

Nhưng từ buổi tối hôm ấy, mấy ngày liền đã qua mà Yutarô vẫn chưa thấy đến và nói chung Mayumi cũng lấy làm mừng; cô chưa kịp hòan hồn, mà lương tâm cô cũng không được trong sạch.

Nhưng đến cuối tuần Mayumi bắt đầu lo lắng. Thường thường sự vắng mặt của Yutarô dù có kéo dài một chút, cũng không làm cho cô sốt ruột, nhất là khi cô đã nhận được tiền của ông ta đưa, nhưng bây giờ Mayumi đứng ngồi không yên.

“Nhỡ ông ấy biết được điều gì… ” – ý nghĩ này luôn luôn ám ảnh cô, và cứ mỗi lần cái chữ “nhỡ” này hiện lên, cô lại thấy hỏang sợ. Đơn giản hơn cả là hỏi thẳng Naôê; vì nếu có ai biết được điều gì thì chỉ có thể là do Naôê nói ra, chứ Mayumi thì vẫn câm như hến. Nhưng cô không sao có thể đánh bạo đến gặp Naôê được. Cô sợ lắm. Cô sợ Naôê. Cái cảm giác như thể bị hút vào một luồng nước xóay huyền bí không rời cô một khỏanh khắc nào.

Cuối cùng Mayumi không chịu được nữa. Sau khi đã nghĩ đi nghĩ lại thật kỹ, cô quyết định gọi điện cho Yutarô. Gọi điện về nhà thì không được, vì người cầm ống máy lên có thể là Ritsukô, cho nên Mayumi gọi đến bệnh viện vào buổi sáng, lúc mà có nhiều khả năng nhất là ông ta đang có mặt ở đấy.

Người cầm ống máy lên là cô thư ký.

– Tôi ở hãng dược phẩm “Đaikyô”. Xin cô làm ơn mời ngài Ghyôđa ra máy.

Nói chung Mayumi cố tránh gọi điện thọai, nhưng đôi khi – mỗi tháng độ hai ba lần – cô vẫn phải liên hệ với Yutarô, và để khỏi gây ngờ vực, Mayumi tự xưng là người của hãng “Đaikyô”. Tuy bệnh viện cũng không phải là nhỏ lắm, nhưng nhân viên cũng không nhiều, mà đa số lại là phụ nữ, vốn là những sinh vật nói nhiều. Và nếu có ai tình cờ biết được “mối tình” của bác sĩ trưởng thì thế nào cũng sẽ có những người “tình nguyện” lập tức báo lại cho mađam Ritsukô.

Trên thực tế không hề có một cái hãng nào tên là “Đaikyô”, nhưng tên này nghe hòan tòan tự nhiên đối với một hãng thuốc. Nếu Ritsukô thấy có điều gì khả nghi thì Yutarô có thể nói là bà đã nghe nhầm. Nhưng cho đến nay thì mọi việc vẫn êm xuôi và cái hãng “Đaikyô” kia vẫn làm ăn “phát đạt”. Cứ ba tháng Yutarô lại nghĩ ra một cái tên hãng mới và ghi vào sổ điện thọai của Mayumi. Đôi khi Mayumi quên khuất đi và đứng ra đại diện cho một cái “hãng” đã thôi “họat động” cách đây nửa năm. Tuy vậy cái mưu này vẫn trót lọt. Bà Ritsukô không hề hay biết gì.

– Cô nói sao ạ… Hãng “Đaikyô” ạ… – Cô thư ký hỏi lại hai lần rồi cắm sang dây nói của bác sĩ trưởng, Yutarô đang ngồi ở phòng làm việc.

– Tôi nghe đây, – cái giọng hơi khàn của ông ta trả lời. Ông ta thừa biết rằng đó là Mayumi nhưng không hiểu tại sao ông ta vẫn trả lời một cách dè dặt và ngắn gọn.

– Papa, có việc gì thế…

– Việc gì là thế nào ạ…

– Lâu không thấy papa đến. Em hơn lo không biết có chuyện gì xảy ra không. Cho nên mới gọi điện hỏi thử.

– À – à… Cám ơn\

“Có lẽ bà Ritsukô đang ở trong phòng hay sao ấy, ông ta nói kiểu gì nghe kỳ quá… “

– Bao giờ papa đến…

– Hôm nay thì rất tiếc là không được. Vậy xin hẹn đến… ờ – ờ cứ cho là ngày mai hay là ngày kia.

– Hôm nay không được à…

– Vâng, chúng tôi sẽ hết sức cố gắng.

Mayumi tưởng tượng thấy Yutarô vừa nói câu này vừa lễ phép cúi đầu, và cười phá lên.

– Này papa nên nhớ rằng hễ không đến là em sẽ tìm ngay người khác đấy! – Cô nói.

– Da không ạ, quí hãng không phải lo về vấn đề này.

– Ô kia, papa nói lảm nhảm cái gì thế…! – Mayumi cười như nắc nẻ và bỏ ống máy xuống.

Yutarô đến Mayumi vào ngày hôm sau như đã hẹn.

Chưa kịp vào phòng ông đã ômg chầm lấy cô, rồi làm cho cô người chỗ nào cũng dính đầy nước miếng nhưng lại thất bại ê chề một lần nữa.

– Bận bịu suốt, – ông ta tự bào chữa – mệt quá…

Trong khi đó Mayumi nhớ lại buổi tối ở nhà Naôê, và lại thấy bức rức khó chịu.

– Thôi anh đi nhe. – Yutarô nhìn đồng hồ nói, đọan hấp tấp mặc áo quần.

– Đã đi rồi à… – Mayumi làm ra một bộ mặt bất mãn. – Thế em thì sao đây…

– Ở bệnh viện sắp có kiểm kê, ai nấy bận lút đầu lút cổ…

– Kiểm kê gì vậy…

– Ủy ban kiểm sóat việc sử dụng ma túy. Nghe nói họ sẽ làm rất nghiêm ngặt.

– Trong bệnh viện mà cũng phải kiểm kê à…

– Chứ sao… Kiểm quá đi chứ! Mà đây lại là chuyện ma túy nữa thì dĩ nhiên là tuyệt đối…

– Ra thế à… – Mayumi lúc bấy giờ đang ngồi trên cái đệm trước tấm gương, trong khỏang nhắc quên hẳn đầu tóc của mình.

– Vả lại người ta vừa phát hiện ở bệnh viện anh có người dùng ma túy.

– Ai…

– Thì cái cô Đzyunkô Hanađzyô ấy!

– Thật à…! – Mayumi thấy nhẹ hẳn người. Không hiểu tại sao cô cứ chờ đợi nghe một cái tên khác.

– Ít ra là Naôê thấy như vậy.

– Bác sĩ Naôê à…

– Ống ấy nói là xem da thì biết. Lại có cả vết tiêm nữa…

– Sao, như thế là đủ để kết luận rằng đương sự là người nghiện ma túy…

– Không, dĩ nhiên là chưa đủ. Nhưng ở đây trực giác không phải là không quan trọng. Một khi Naôê đã nghĩ như vậy thì chắc phải đúng.

Mayumi kinh ngạc quá. Nữ ca sĩ Hanađzyô nghiện ma túy! Nhưng có một điều còn làm cho cô ngạc nhiên hơn nhiều là chính Naôê đã quan tâm đến điều đó. Giữa những sự kiện này phải chăng có một mối dây liên hệ…

– Thế bây giờ cô ấy ra sao…

– Ra viện rồi.

– Không, là nói chuyện ma túy ấy.

– Ai mà biết được… Vả lại cũng chưa có bằng chứng đích xác, chẳng qua Naôê phỏng đóan là cô ấy có chích, thế thôi. – Yutarô xoay cái cổ ngắn, nắn lại cái ca – vát. Chà, thanh niên bây giờ… Không còn tài nào hiểu được họ nữa.

– Papa không định ám chỉ luôn ca/m em nữa đấy chứ…

– Sao em nói thế. – Yutarô đến cạnh Mayumi và cũng soi mình trong gương.

– Bác sĩ Naôê ra sao…

– Vẫn thế… Mà sao… Em muốn cưa ông ta đấy à…

– Lại còn thế nữa! Mayumi phì cười. – Ông ta là người căm ghét phụ nữ kia mà.

– Em lấy ở đâu ra thế…

– Papa còn ngờ vực… Đấy cứ xem bao nhiêu cô y tá trong bệnh viện lượn lờ xung quanh ông ta, mà ông ta cũng chẳng thèm nhìn nữa.

– Ừ… đàn bà cứ báu quanh ông ta, – Yutarô im lặng một lúc rồi miễn cưỡng tán đồng.

– À, papa này, thế còn cô con gái papa ra sao rồi… – Trông Mayumi như thể một con quỉ nhập vào.

– Mikikô ấy à…

– Đã yên chưa…

– Hình như yên rồi.

– Thế papa có biết tối hôm ấy cô bé ở đâu không… – Mayumi nheo nheo đôi mắt một cách bỡn cợt.

– Ở đâu đâu… Ở nhà một cô bạn gái.

– Bạn gái… Bạn gái nào…

– Bạn học từ hồi còn ở trường đại học.

– Hừm… Thế papa không thử xác minh thêm xem sao à…

– Để làm gì… Chính nó bảo mà.

– Chà!

– Thế thì việc gì đến em… Yutarô phản công. – Có cái gì đặc biệt lắm đâu…

– Ừ thì thôi, không có gì… – Mayumi rời tấm gương ra nằm ở đi – văng.

– Em có quen với Mikikô à…

– Không, không quen.

– Thế tại sao em lại bận tâm nhiều đến nó như vậy…

– Một cô dâu mà bỏ lễ xem mắt trốn đi: chuyện đó không thú vị hay sao… Chết cười…

– Ai cười, ai khóc… – Yutarô mặc áo vét tông – Thôi anh đi.

– Khoan đã – Mayumi nhổm dậy. – Hay có lẽ cô ta yêu Naôê…

– Em nói có suy xét đấy chứ… – Yutarô đứng lại bên ngưỡng cửa và ngạc nhiên nhìn Mayumi. – Mikikô ấy à… Nó yêu Naôê à…

– Thì sao, điều đó không thể có được hay sao…

– Em có bằng chứng gì không…

– Không. Chẳng qua em chợt nghĩ ra như vậy.

Bây giờ thì Yutarô lại không thể yên tâm ra đi được nữa. Ông quay lại và ngồi xuống đi – văng bên cạnh Mayumi.

– Bác sĩ Naôê đã ba mươi bảy tuổi rồi, – ông nói.

– Nhưng con gái lại hay thích đàn ông tuổi đó.

– Con Mikikô đã có lần nào nói chuyện với ông ta đâu.

– Papa có chắc không… – Mayumi cười nhạt.

– Em có biết một chuyện gì à… Thế thì nói tọac ra đi.!

– Em không biết gì hết. Nhưng nhỡ ra hai người có gặp nhau thì sao… Một cách vụng trộm ấy.

– Vớ vẩn! Naôê có bồ rồi.

– Ai thế…

– Cô y tá Nôrikô Simura.

– Thế tức là vẫn có đấy… – trước đây Mayumi cũng đóan rằng Naôê tất phải có một cô nào đậy, nhưng bây giờ, khi nghe Yutarô nó ra điềi đó, cô bỗng dưng thấy hoang man. – Nhưng như thế thì có sao… – Cô khinh bỉ phì cường. – Dù ông ta có hai hay ba cô thì em cũng chẳng lấy làm lạ. Naôê kia mà! – Mayumi mạnh dạn lên, tuy lòng cô thấy buồn rười rượi.

– Hôm nay em ăn nói lạ quá. Nghe mà phát điên lên được.

– Papa ạ, dĩ nhiên đây là việc của papa, – Mayumi nói với một giọng đầy ẩn ý, – nhưng em cũng khuyên papa là đừng chần chừ với những buổi xem mắt.

– Cái này thì em có thể yên tâm, sắp tới anh sẽ thu xếp ổn thỏa ngay.

– Cũng với chàng rể ấy à…

– Phải, vừa rồi phải xin lỗi anh ta. Nói rằng cô dâu bị kẹt vì có tai nạn.

– Chà papa chịu khó thật!

– Chỉ có một đứa con gái thì phải lo chứ.

– Dĩ nhiên là phải! – Mayumi an ủi Yutarô với tất cả sự tinh quái mà cô có thể có được, rồi nói thêm: – papa hạnh phúc thật đấy.

– Anh ấy à… Hạnh phúc à…

– “Và chỉ mình người cha được hưởng thật thái bình trong sự bất trí… ” – Mayumi ngâm nga với một giọng diễn cảm.

– Em muốn nói gì thế…

– Thôi được rồi, được rồi, đã về thì về đi.

Lời lẽ của Mayumi đã làm cho Yutarô rất khó chịu, nhưng bà Ritsukô đang đợi ở nhà, và ông không được quên điều đó. Khi ra đi ông có nói là đến Hội lương y; bây giờ đã sắp năm giờ, mà đến sáu giờ thì hai ông bà đã định sẽ đến nhà Hirayama đánh mạt chược.

– Thế anh đi nhé…

– Di đi, đi đi. – Mayumi cũng chẳng thèm quay đầu về phía Yutarô nữa.

Yutarô đà đi rồi, mà hồi lâu Mayumi vẫn chưa bình tâm lại được. Còn phải nói: Yutarô chẳng cho cô biết được thêm chút gì, hơn nữa trong đầu óc ông bây giờ chỉ nghĩ đến buổi xem mắt của Mikikô: Naôê đang có một co Nôrikô Simura nào đấy… Thế là mọi thứ cứ rối tung cả lên…

Nỗi căm ấut đang bị dồn nén của Mayumi bỗng tìm được một lối thóat bất ngờ: “Hay là ta đi gặp cái con Mikikô ấy và cho nó một trận… ” Suy nghĩ một lát, Mayumi thấy cái ý này không đến nỗi phi lý quá, mà lại hứa hẹn một cái gì có phần thú vị. “Mày tưởng mày là con gái một ông bác sĩ trưởng thì bao nhiêu hạnh phúc đều thuộc phần mày hết sao… Đừng hòng! ” Bây giờ thì Mayumi không còn dừng lại được nữa.

Lúc bây giờ mới năm giờ chiều, đến lúc phải đi làm việc hãy còn thừa chán thời gian. Sau khi hút một điếu thuốc lá và nhắp ít Brandy, Mayumi giở cuốn sổ điện thọai và nhấc ống máy. Số điện thọai của Yutarô Ghyôđa được ghi không phải dưới chữ G, mà dưới chữ P – tức papa.

Sau mấy tiếng túyt dài, trong máy có tiếng một người đàn bà có tuổi. Mayumi phát hỏang, sợ rằng chính bà Ritsukô cầm máy, và trong một khỏanh khắc còn lặng người đi nừa là khác, nhưng ngay lập tức cô lại nhớ rằng bà vợ Yutarô có một giọng nói cao, vang lanh lảnh. Có lẽ người nhấc máy là một bà hầu phòng.

– Xin lỗi, tiểu thư Mikikô có nhà không ạ…

– Xin chờ cho một phút.

Người ta cũng chẳng hỏi xem ai đã gọi điện. Chắc là vì người đó không phải là một người đàn ông.

– Tôi nghe đây, – một giọng trẻ trung và rất trong nói.

– Mikikô – san đấy ạ…

– Vâng.

– Tôi tên là Uêgusa. Tôi muốn được gặp mặt tiểu thơ.

– Uêgusa… – Trogn giọng nói của Mikikô lộ rõ ý ngạc nhiên. – Xin lỗi, nhưng bà là ai…

– M – m – m… Biết nói với tiểu thư thế nào đấy… Nói chung, tôi cần kể cho tiểu thư nghe một điều.

– Điều gì ạ…

– Việc này có liên quan đến bác sĩ Naôê.

– Naôê ư…!

Mayumi cảm thấy Mikikô giật mình.

– Cô đừng sợ, không có việc gì xảy ra đâu. Chẳng qua tôi có hơi quen ông ấy… – Mayumi nói giọng ôn tồn hơn.

– Nhưng tôi thì có liên quan gì…

– Tôi có nghe được một vài điều… Nhưng xin cô đừng sợ, tôi chỉ muốn tốt cho cô thôi. Ta có thể gặp nhau hôm nay được không… Chẳng hạn vào lúc… hay ngay bây giờ cũng được.

Sau một quãng lặng im Mikikô nói thì thào:

– Được.

– Vậy thì sáu giờ ở Sibuya nhé… – Và Mayumi nói tên một hiệu cà – phê nhỏ rất ấm cúng.

– Nhưng… Tôi chưa bao giờ biết được mặt bà.

– À vâng!

Mayumi quên khuấy đi rằng chính cô cũng không biết mặt Mikikô.

– Tôi sẽ mặc măng – tô màu tím, tay cầm một tờ nhật báo phụ nữ, – Mayumi nói.

– Còn tôi… sẽ mặc áo măng – tô trắng.

– Tạm biệt, – Mayumi đặt ống máy xuống và bỗng thấy xấu hổ ghê gớm.

Mỗi lần đi làm, Mayumi ăn mặc rất nhũn nhặn. Chiếc áo mặc để phục vụ khách thì cô cầm theo. Ngày ở Tôkyô, nơi mà các đường phố khá đông những người phụ nữ ăn mặc sang trọng, một cách trang phụ có vẻ khiêu khích như váy mini có nhiều đường viền cũng có phần quá lộ liễu. Mọi người sẽ thấy rõ ngay rằng đây là một cô gái bán bar đang vội vã đến nơi làm việc. Mayumi tuyệt nhiêu không lấy làm ngượng về nghề nghiệp của mình, nhưng cô rất khó chịu với những cái nhìn quá thô lỗ của những người đàn ông qua đường.

Cô mặc chiếc áo măng – tô màu tím, cầm lấy tờ báo và cái hộp đựng chiếc áo dài mini. Vì không gọi được tắc – xi, cô đến chậm khỏang năm phút, nhưng điều đó cũng không làm cô phiền lòng cho lắm, – lúc nào và ở đâu cô cũng đến chậm.

Bước vào hiệu cà – phê, Mayumi trông thấy ngay bên cửa sổ một cô gái mặc đồ trắng. Cô ta đang trầm ngâm nhìn ra cửa sổ. Mikikô!

Mayumi rất ngạc nhiên khi thấy Mikikô, cô gái cùng tuổi với mình, trông lại trẻ măng như một cô bé mới lớn. Khi Mayumi đến gần, Mikikô ngước mắt lên và đứng dậy.

– Mikiko – san…

– Vâng.

– Còn tôi là Uêgusa.

Mikikô trông rất xanh xao, có lẽ vì trong hiệu cà – phê hơn tối.

– Cô thứ lỗi cho tôi đã làm phiền cô, – Mayumi nói. – Chắc tôi đã làm cho cô lo sợ.

– Có lẽ thế thât, – Mikikô gật đầu, hai tay xếp lên đùi trong một cử chỉ trang nhã. Mái tó đen nhánh và mềm như tơ, được rẽ đôi ra bằng một đường ngôi, óng ả chảy xuống hai vai. Bản thân Mayumi trông cũng rất trẻ, nhưng gương mặt đầy lo âu của Mikikô thì thật là non nớt như mặt trẻ con.

Một cô hầu bàn đến cạnh họ. Mayumi gọi trà có chanh. Hộp áo thì cô đặt trên một chiếc ghế bỏ không cạnh lối ra vào.

Tối nay Mayumi hóa trang không đậm lắm, thế mà vẫn nổi bật lên giữa đám phụ nữ ngồi xung quanh. Cô thường trang điểm và làm tóc ngay trước khi đi làm việc, trong một mỹ viện thời thược cách quán cà – phê không xa. Trông Mayumi có thể đóan được nghề nghiệp của cô khá dễ dàng, cho nên Mikikô chăm chú quan sát người con gái lạ mặt thuộc một thế giớ xa lạ đối với cô.

– Cô đừng sợ tôi, tôi sẽ không làm điều gì xấu đối với cô đâu.

Mikikô lại gật đầu.

– Có một lần tôi bị sái chân và người ta chở tôi đến bệnh viện Oriental…

– Ra thế. – Mikikô đến bây giờ mới hơi yên tâm một chút.

– Chính ở đấy tôi đã làm quen với bác sĩ Naôê.

Về mối quan hệ với Yutarô thì Mayumi không dám nói. Miệng không mở ra được. Vả lại nói chuyện ấy cũng chỉ làm cho Mikikô thêm ngờ vực mà thôi.

– Thế cô định nói gì với tôi về bác sĩ Naôê…

– À, thật ra cũng không có gì… Tuy… Nếu cô yêu ông ta thì cô nên nghe lời khuyên của tôi.

Mikikô nhìn Mayumi chờ đợi, nhưng Mayumi không vội nói tiếp. Cô thong thả khuấy đường trong chén, nhấp một ngụm trà rồi sau đó mới nói:

– Nhưng tôi muốn biết: cô yêu Naôê phải không…

Mikikô cụp mắt xuống. Hai hàng mi dài (mi thật cơ chứ! – Mayumi bất giác nhận xét) hắt bóng xuống đôi má xanh xao.

– Cô không việc gì phải e dè như vậy.

– Nhưng…

– Thôi không cần nói tôi cũng biết rồi, Cô có yêu.

– Nhưng tại sao cô lại…

– Cô yêu thì cứ yêu đi cho chóng lớn. Nhưng chỉ có điều là cô có biết rõ ông ta không… Chẳng hạn như cái việc ông ta có một cô bồ. Một nữ y tá ở bệnh viện nhà cô.

– Nôrikô Simura chứ gì…

Bây giờ đến lượt Mayumi há hốc mồm ra vì ngạc nhiên. Té ra cô con gái nhà lành này chẳng phải giản đơn đến thế.

– Vậy ra cô biết…

– Vâng, người ta nói với tôi.

– Nhưng chưa hết đâu. – Cái vố phủ đầu mà Mayumi đánh vào tâm lý Mikikô đã không có được cái hiệu quả dự tính, cho nên cô bắt đầu cuộc vây hãm: – Nghe nói ông ta… biết nói với cô thế nào nhỉ… có những cái rất kỳ quặc.

– Kỳ quặc à…

– Chính thế.

– Cụ thể là thế nào…

– Thậm chí nói ra cũng rất bất tiện… Chẳng hạn như thế này: ông ta cởi trần truồng ra và… ngồi uống cà – phê.

– Ai nói với cô như vậy…

– À… Có một người.

Mikikô lặng lẽ nhìn ra cửa sổ hồi lâu, rồi nói, giọng rắn rỏi:

– Tôi không tin.

– Cô không muốn tin thì thôi, nhưng đó là sự thật một trăm phần trăm.

– Cô này, cô kể cho tôi nghe những chuyện ấy để làm gì…

– Tôi đã nói với cô rồi: tôi muốn tôt cho cô.

– Tôi không tin lấy một chữ nào trong những lời lẽ của cô. – Trên gương mặt Mikikô lộ rõ một ác cảm pha lẫn một cảm giác ghê tởm.

– Cô lì lắm – Mayumi cảm thấy mình đến ngạt thở vì căm ghét cô gái này, đang mê say Naôê đến mức quên cả bản thân. – Cô đã gần gũi ông ta chưa…

– Nếu có như thê thì sao… – Mikikô ngẩng cao đầu lên, vẻ thách thức.

– Như thế có nghĩa là có thật… – Giọng Mayumi nghe gần như âu yếm, nhưng trong tâm hồn cô đang dấy lên cả một trận bảo. Dĩ nhiên rồi, rõ quá còn gì! Một tình yêu như thế không thể là một tình cảm thuần túy tinh thần. Thế mà đối với cô. Naôê rốt cục đã không muốn vượt qua giớn hạn cuối cùng. Ông ta không dám, vì cô ta là nhân tình của bác sĩ trưởng chăng… Không, điều đó vô lý quá. Với Mikikô thì đã có đủ hết. Ngủ với tình nhân của viện trưởng dĩ nhiên là nguy hiểm, nhưng ngủ với con gái ông ta thì còn liều lĩnh hơn không biết bao nhiêu mà kể!

Chẳng qua ông ta đã khinh thường cô vì một con nhải ranh nào đây!… Một nỗi ô nhục như vậy, Mayumi không thể nào chịu đựng nổi.

– Tôi đã đến nhà Naôê, – cô nói qua kẽ răng.

– Thì đã sao…

– Tôi đã vào giường với ông ấy. – Mayumi không còn biết mình nói gì nữa. – Ông đã quì xuống trước mặt tôi, van xin tôi đừng bỏ ông ta…

Mikikô im lặng, lơ đãng nghe Mayumi.

– … cho nên tôi biết rõ ông ta là người thế nào.

“Mình nói không phải sao… – Mayumi nghĩ. – Mình đã trông thấy ông ta trong những phút điên rồ. ” Nhưng bây giờ chính cô đang như một người điên.

– Có lẽ Naôê bây giờ quên cả nghĩ đến cô rồi, – Mayumi kết luận một cách hằn học.

– Khó lòng có thể như vậy.

– Cô tự tin quá đấy!

– Chúng tôi đã hẹn gặp nhau ngày mai.

– Sao… – Lần này Mayumi không sao tự chủ ngay được. Đây là một vố khá đau. – Thế đấy à. Vừa hẹn gặp Naôê, vừa nhận lời làm lễ xem mắt…

– Lễ xem mắt ư… – Mikikô im lặng trong khỏanh khắc, nhưng trấn tỉnh được rất nhanh: – tôi chẳng tổ chức xem mắt xem mũi gì cả.

– Thì dĩ nhiên. Cô trốn các chàng rể để đi tìm Naôê.

– Không phải thế.

– Chính thế đấy.

– Không, không phải thế!

Hai người con gái đẹp, đang cãi nhau dữ dội về một điều gì không rõ, đã thu hút những cái nhìn tò mò của mấy người khách ngồi trong quán. Mayumi nhận thấy thế, nói khẽ lại:

– Nhân thể xin nói: tôi là tinh nhân của bố cô.

– Tình nhân của ba tôi…!

Mayumi mỉm một nụ cười chói lọi và gật đầu trân trọng như một bà hòang.

Thật chẳng káhc nào một tiếng sét giữa trời quang. Mikikô cũng chẳng nhớ mình chia tay với Mayumi như thế nào. Cô chỉ hòan hồn khi đã đến trạm Sibuya, đứng giữa dòng người dày đặc. Đôi chân đưa cô đến Đôghenđzaka.

Xung quanh, cuộc sống đang sôi sục; một dòng vô tận những người đi làm về; bên trạm xe, một đám sinh viên đang hô khẩu hiệu, những người bán hàng mời khách qua đường vào mua. Và tất cả những tiếng ồn ào này làm át hết tiếng máy đều đều của xe cộ.

Mikikô không biết đi đâu, cô cứ bước về phía trước, đến đâu thì đến. Rồi cô chợt tha thiết mong đợi tách ra khỏi cái đám đông này, trốn khỏi tiếng ồn ào đang thấm vào mọi vật này, để còn lại một mình. Cô cứ đi, đi mãi, nhưng đám người qua lại xung quanh không hề thưa bớt, thóat khỏi dòng người này cô lại bị cuốn vào dòng người khác.

Cuối cùng, đến một ngã tư cô mới gặp được một chiếc tắc – xi.

– Đi đâu… – Người lái xe hỏi.

Mikikô ngẫm nghĩ. Về nhà chăng… Không đời nào. Đến nhà bạn cũng không xong. Miễn sao đừng trông thấy ai, đừng phải nói chuyện với ai, miễn sao còn lại một mình…

– Cứ đi thẳng.

– Tôi không hiểu. – Người lái xe làu bàu.

– Vậy thì đi Yôkôhama, – Mikikô khóat tay nói. Yôkôhama thì xa lắm, và cô sẽ có thì giờ suy nghĩ.

Mikikô đưa cả hai tay lên xốc lại cổ áo măng – tô, và nghiêng người nhìn ra cửa kính. Trên nền trời tháng chạp tối tăm lấp lóang những dòng quảng cáo bằng đèn nê – ông sáng chói.

“Cô ấy là tình nhân của ba thật ư… ” Mikikô hồi tưởng khuôn mặt tròn trĩnh, không thiếu phần duyên dáng và dễ thương của Mayumi. Có lẽ không thể gọi cô ta là đẹp, mặc dầu hình như chính những cô gái như vậy được đàn ông thích. Nhưng đối với Mikikô thì đó là bộ mặt của ác quỉ.

“Không, không thể tin một chuyện như vậy! Ba mà lại là tình nhân của người ấy…… Bằng chứng ở đâu… Thật ra không có lấy một sự kiện nào rõ ràng; hai người gặp nhau lúc nào, ở đâu… Hình như cái cô Uêgusa này làm việc trong một quá rượu đêm; chắc cô ta đã làm quen với ba ở đấy. Nói cho đúng ra, những quan hệ quen thuộc kiểu này đối với đàn ông là bình thượng Thành thử không có gì đặc biệt mà phải lo lắng nhiều… “

Nhưng cô ta nói mới quả quyết làm sao! “Tôi là tình nhân của cha cô… ” Không, cô ấy biết rõ mình nói gì. Cô ấy biết cả tên mẹ, cả số điện thọai ở nhà, ngay cả kiểu xe hơi của ba, cô ấy cũng biết. Cái gì cô ta cũng biết, còn mình thì chẳng biết một chút gì cả. Thế ra suốt thời gian qua ba đã lừa gạt gia đình… Không thể như thế được! Tuy… Nhưng tại sao lại không thể… Những chuyện như thế ở đời vẫn xảy ra luôn luôn, cứ xem sách hay xem ti – vi thì đủ biết.

Nhưng nếu cô ta quả thật là tình nhân của ba thì cô ta cần đến Naôê để làm gì… Cô ta đi đến nhà Naôê… Một người tình của ba thì lua tới nhà Naôê để làm gì… Lại đem tất cả những việc đó ra nói vơi mình nữa! Lạ thật; rất lạ…

Nhưng cái kỳ lạ không phải chỉ có thế. Chẳng lẽ Naôê lại đúng như người đàn bà này kể thật sao… Điều đó không thể nào tin được. Cô ta nói dối.

Đột nhiên Mikikkô nóng bừng cả người lên vì một điều phỏng đóan vụt hiện ra, thiêu đốt cô như một ngọn lửa: người đàn bà ấy yêu Naôê! Người đàn bà ấy nói chuyện với mình như với một kẻ tình địch! Chính vì thế mà tức tối, hằn học. Làm sao mình lại không nghĩ ngay ra được nhỉ… Sở dĩ như vậy là vi ba. Sự dính dáng của ba vào đây đã làm cho Mikikô lạc hướng. Cô có cảm giác như có ai tát vào mặt mình… không, đánh vào giữa tim mình!

“Tình nhân của ba… yêu Naôê…… “

Mikikô xốc cổ áo cao hơn nữa và nhìn ra cửa sổ xe hơi. Những chiếc xe đi ngược đường vẫn vút qua như trước, những dãy đèn nê – ông quảng cáo vẫn lặng lẽ rao hàng.

“Vậy tức là ba đã lâm vào cái tình cảnh ngu xuẩn của kẻ bị phụ tình… ” Ở đây thì kẻ phản bội không phải là người vợ, mà là người tình. Nhưng đằng nào cũng thế thôi, bị cướp mất tình nhân cũng chẳng sung sướng gì hơn. Mà người cướp cô ta đi lại là…

Ánh phản chiếu của những ngọn đèn nê – ông làm cho bầu trời trông như đỏ rực lên. Nhưng từ phía trên, màn sương phủ lên bầu trời một lớp đêm đen sẫm. Vì lớp khói lơ lửng trên thành phố công nghiệp, trăng và sao đều không thấy đâu. Một vực thẳm không đáy. Mikikô nhìn sau vào màu đen của bầu trời và chợt mường tượng thấy gương mặt Naôê.

– Xin lỗi, chúgn ta đã qua khu Ikêđzuri rồi à…

– Dĩ nhiên. Từ lâu rồi.

– Thế thì anh làm ơn quay lại.

– Quay lại ư…

– Tôi quên mất, tôi có việc ở đấy. Anh quay xe cho.

– Thế cô không đi Yôkôhama nữa à…

– Không, anh thứ lỗi cho. Ta quay về Ikêđziri.

– Nhưng ở đây không có lối ngoặt, – người lái xe nhăn mặt.

Mikikô thấy ngượng. Quyết định này ngay đối với chính cô cũng rất đột ngột, tuy nó đã nảy mầm trong tâm trí cô ngay từ lúc đang nói chuyện với Mayumi. Cô đã hẹn gặp Naôê vào ngày mai. Nhưng bây giờ mà đợi thì không thể nào tưởng tượng được. Ý muốn gặp Naôê ngay lập tức, ngay phút này, là một khát vọng không thể nào trấn áp nổi.

Khi chiếc tắc – xi đưa Mikikô đến trước nhà Naôê thì đã quá tám giờ. Trong ngõ vắng tòa nhà trắng nổi bật trên nền trời tối đen trông tựa hồ một tòa lâu đài của truyện cổ tích.

Đi qua phòng đêm, Mikikô bước vào thang máy và bấm nút lên tầng thứ năm. Cô bấm chuông rồi đâm ra lúng túng, vì sực nhớ lại một lần nữa là mình đã hẹn ngày mai. Nhưng cô vẫn bấm chuông thêm một lần thứ hai. Có tiếng ổ khóa lách cách, rồi cánh cửa mở ra.

Naôê mặc kimônô mỏng màu xanh đang đứng trên ngưỡng cửa, hai tay khoanh trước ngực.

– Có việc gì vậy… – Ông ngạc nhiên.

– Bỗng dưng em thấy cần gặp… – Mặt Mikikô không còn lấy một hột máu. – Anh có bận không…

– Không… Có lẽ… – Naôê bất giác đưa mắt nhìn vào phía trong căn hộ.

– Anh có khách à…

– Không.

Mikikô đợi Naôê mời mình vào. Nhưng Naôê bước ra hành lang rồi khép cửa lại, nói:

– Đến chín giờ có người đến gặp tôi. Chỉ còn lại ít thời gian, và nếu…

– Em sẽ đi ngay, Mikikô bỏ giày, cởi áo mang – tô đi vào phòng và ngồi xuống cạnh chiếc lò kôtatsu.

– Vậy có việc gì… – Naôê hỏi bằng một giọng xa lạ và rót sakê vào cái ly đặt trước mặt mình.

– Số là… Hôm nay em gặp một người rất là kỳ lạ…

– Rồi sao…

– Em và người đó vừa chia tay nhau… – Mikikô chìa tay ra xin. – Tiên sinh rót cả cho em với.

– Nhưng em có uống rượu đâu…

– Hôm nay em sẽ uống.

– Em đợi một tí, anh lấy cốc.

– Không cần, em uống cốc của tiên sinh cũng được. – Mikikô nhấp mấy ngụm nhỏ. Chất rượu từ từ chảy xuống cổ họng, đem theo một cảm giác ấm áp dễ chịu; Mikikô lập tức thấy người nóng bừng lên, gian phòng bắt đầu nghiêng ngả trước mắt. Mikikô thở lại cho đều, rồi nói: – Em muốn hỏi tiên sinh một câu.

– Em hỏi đi.

– Nhưng anh phải nói thật. Được không…

Naôê với tay lấy điếu thuốc lá, băn khoăn nhìn Mikikô rồi đáng diêm châm thuốc.

– Hôm nay em gặp một cô gái tên là Uêgusa.

Naôê im lặng.

– Anh biết cô ấy chứ…

– Biết.

– Cô ấy có kể cho em nghe một số chuyện: – Mikikô hấp tấp nuốt một ngụm sakê, – Cô ấy nói là cô đến đây. Có đúng thế không… Cô ấy lại còn nói… – Mikikô thấy khó nói quá, – rằng anh với cô ấy.

– Anh với cô ấy ra sao…

– Hẳn anh cũng nhớ đấy. – Mikikô đã say thật sự. – Lúc ấy chỉ có hai người trong nhà chứ gì…

Naôê ngồi yên không nhúc nhích, mắt nhìn ra cửa sổ. Gương mặt ông xanh xao và căng thẳng. Sự im lặng của ông làm cho Mikikô cháy bùng lên.

– Được, thế thì em sẽ nói hết. Hai người cởi áo quần ra. Rồi… anh lê gối trước mặt cô ta, van cô ta đừng đi và… – Mikikô bỗng im bặt. Cô chợt thấy thương hại mình. Phút ấy cô thấy khinh mình quá, nhưng không còn sức để dừng lại nữa. – Có đúng thế không.

Im lặng.

– Nhưng đó tòan là chuyện bịa đặt! – Cô quay về phía Naôê, lòng chứa chan hy vọng: – Kìa anh nói đi! Bịa đặt phải không… Cô ấy nói dối từ đầu đến cuối, phải không…

– Không.

– Không ư…! – Mikikô kinh hãi nhìn Naôê với đôi mắt mở rộng.

– Tất cả những điều cô ấy nói đều là sự thật thuần.

– Trời ơi… – Mikikô có cảm giác như mình rơi xuống một vực thẳm. – Thế tức là… tức là anh với cô ấy…

– Không. Theo tôi, giữa tôi và cô ấy không có gì cả.

– “Theo anh”… Anh lại còn là một thằng hèn nữa ư… Anh không dám nói thẳng à…

– Tôi… không nhớ rõ. Tôi không được tỉnh.

– Em không tin!

– Đó là việc của em.

– Anh… – Mikikô đứng phắt dậy. Cô khó nhọc trấn áp cái ý muốn tát vào mặt Naôê, – Thế anh có biết cô ấy là ai không…

– Có.

– Cô ấy chinh là tình nhân của ba em, anh có biết không…

– Biết.

– Thế mà anh vẫn… – Mikikô không nói tiếp được nữa. Cô úp mặt lên tấp chăn phủ trên lò và khóc nấc lên. – Anh là một con quỉ, anh… anh… là một con quái vật! Anh sẽ bị thiêu trong lửa địa ngục… – Mikikô gục đầu lên hai cánh tay khóc nức nở.

Naôê nhìn Mikikô rồi xem đồng hồ. Tám giờ rưỡi.

– Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh điều này…

Naôê đứng dậy và đến ngồi bên cạnh Mikikô đang khóc rưng rức, rồi lặng lẽ ôm lấy thân hình mảnh dẻ của cô kéo vào lòng mình.

– Buông ra! Anh là người vô lương tâm. Anh buông ra!… – Mikikô vật vã như trong cơn mê sảng.

Naôê kiên trì tìm đôi môi Mikikô.

– Anh buông ra, tôi ghê tởm anh! – Mikikô nghiến răng lại, cố vùng ra. Hai tay ôm Mikikô thật chắc, Naôê quan sát cô như thể tìm thấy một niềm khóai lạc trong cơn giận dữ điên cuồng của cô. Rồi đột nhiên nhằm đúng vào lúc Mikikô hở môi để thở, Naôê bịt miệng cô lại bằng một cái hôn.

Tỉnh dậy, Mikikô ngạc nhiên nhận thấy rằng nỗi căm hờn và giận dữ đã tan biến đi từ lúc nào không còn để lại một dấu vết chỉ còn lại cảm giác mỏi mệt và thanh thản. Nhấc đầu lên khỏi gối, cô nhìn kỹ Naôê một hồi lâu. Đôi vai gầy guộc dưới làn da căng.. trên ngực lộ rõ mấy cái xương sườn… Cái cuống họng sắc cạnh… tất cả những cái đó đều thân thuộc đến nỗi Mikikô ứa nước mắt.

– Một, hai… – Cô đếm mấy cái xương sườn nổi rõ lên, – ba, bốn… – Mỗi tế bào của con người này bây giờ đều là của cô, đều tự phó thác vào đôi bàn tay mơn trớn của cô. – Năm, sáu…

Và đến đây tiếng chuông cửa bỗng vang lên lanh lảnh. Mikikô sợ hã co rúm người lại, nép sát vào ngực Naôê và nín thở. Bao nhiêu tâm lực đều dồn vào thính giác. Tiếng chuông ngừng một lát rồi lại tiếp tục vang.

Tấm thân trần truồng – tuyệt vời như một nghệ phẩm bằng pha lê được gọi giữa tinh vi, – đắp một tấm chăn kép mỏng. Mikikô run lên mặc dầu đã cố bình tĩnh.

Lại một hồi chuông. Cuộc tra tấn này hình như không bao giờ chấm dứt.

Mikikô thận trọng nhấc đầu lên và nhìn Naôê.

– Có ai đến, – cô thì thầm.

Naôê lặng thinh.

– Làm thế nào bây giờ…

– Đừng làm gì cả.

– Nhưng chẳng lẻ… Có người đang đợi mà…

Thay cho câu trả lời, Naôê lại ôm lấy Mikikô. Cô nép sát vào ngực ông như tìm một sự che chở. Cuối cùng hồi chuông im bặt.

– Chắc họ đi rồi nhỉ… – Mikikô phỏng đóan.

Naôê vẫn ôm cô, – hai mắt nhắm nghiền.

Naôê đứng dậy, đến cạnh bàn lấy một điếu thuốc lá và cái gạt tàn rồi châm thuốc hút.

– Thế là đành về không. Chắc người ấy giận lắm…

Mikikô chưa kịp nói hết câu thì chuông điện thọai đã reo lên. Naôê ngồi hút thuốc lá, đầu cúi gầm, vẻ tư lự.

– Hình như vẫn là người ấy, – Mikikô nói.

Người ở bên kia đường dây rất kiên nhẫn, như thể biết rằng có người ở nhà, Mikikô đếm được mười hồi chuông.

– Có lẽ nên trả lời chăng…

Naôê đi sang buồng tắm. Mikikô vẫn nằm trên giường đưa mắt tìm quần áo.

Cái máy điện thọai hình như phát điên. Giận hờn trách móc, đau thương, tuyệt vọgn đều có thể nghe rõ trong những hồi chuông này. Đến nỗi Mikikô súyt khóc òa lên.

Naôê trở vào phòng đến cạnh máy điện thọai. Cái máy dường như chỉ đợi có thế: nó lập tức im bặt.

Mikikô quay lại. Trong tay Naôê cô trông thấy một cái chìa vặn vít: Naôê đã tháo máy điện thoại.

List truyện Đèn Không Hắt Bóng:

Đèn Không Hắt Bóng (Full) – Chương 13
Đánh giá bài viết