Tấm lòng người mẹ – Vô Thường (Nguyễn Bảo Trung)

Một giờ sáng.

– Cấp cứu, cấp cứu…

– Anh đưa chị lên giường nằm đi. Bị sao vào cấp cứu?

– Đau quá bác sĩ ơi. Đau quá.

Bệnh nhân nữ, 44 tuổi, hai tay ôm ngực trái lăn lộn trên giường. Khi mình dở được áo chị ta ra thì phải bước lùi lại vì mùi hôi thối nồng nặc xông vào mũi. Cả vú trái bị hoại tử.

– Ung thư giai đoạn cuối rồi, không có tiền chữa bác sĩ ơi. Tôi thấy vợ tôi đau đớn quá nên mới đưa vào đây?

– Sao không mua bảo hiểm. Sao không nhờ ai đó giúp đỡ? Chị y tá vừa tiêm Morphin giảm đau, vừa quay qua hỏi người chồng.

– Khi có tiền, có địa vị thì bạn bạn bè bè, còn khi nghèo đói, bệnh tật, tìm bạn bè không có, cô y tá ơi. Mấy lần đưa vào bệnh viện ung bướu nhưng vợ tôi không chịu điều trị, bả nói để dành tiền cho con đi học.

Chị y tá cất tiếng thở dài. Cuộc sống ngoài kia, có người ăn không hết, cũng có người lần mãi không ra.

Mình vỗ vai chị và nói: Thở dài làm chi, đêm nào có ngắn lại.

Khi cô hộ lý đẩy bệnh nhân vào khoa ung thư để theo dõi tiếp, mình nghe văng vẳng câu nói của bệnh nhân: Anh đừng nói gì cho con nha anh, ngày mai nó thi tốt nghiệp.

Ôi…

Tấm lòng của mẹ!

Khi gần đến hơi thở cuối của cuộc đời, tình thương dành cho con vẫn vẹn nguyên vẫn đong đầy như biển.

Trích “Vô ThườngBS. Nguyễn Bảo Trung

Tấm lòng người mẹ – Vô Thường (Nguyễn Bảo Trung)
Đánh giá bài viết