Tháng ngày qua sống có bình an? | Vô Thường (Nguyễn Bảo Trung)

Cấp cứu… Bác sĩ ơi… Cấp cứu…

Nghe kêu mình vội chạy đến bên bệnh nhân vừa đặt hai tay lên ngực xoa bóp tim vừa kêu: Mau đặt nội khí quản. Bé Linh tiêm Adre hai ống. Chị Hương đẩy giùm em cái máy thở.

– Nhìn ông này thấy quen quen.

– Dịch hút qua nội khí quản màu hồng nhiều bọt.

Ba mươi phút trôi qua, bệnh nhân vẫn mê sâu, đồng tử giãn không phản xạ ánh sáng. X quang phổi bóng tim to, tăng tuần hoàn phổi hình cánh bướm, thâm nhiễm rải rác hai phế trường.

– Em mời người nhà vào đi. Cho thêm Dopa dùm bác. Tiếp tục Adre.

Cửa phòng cấp cứu hé mở.

– Ủa, cô Thu hả? Vậy đó là chú Huy.

– Dạ, bác Tr. Sáu năm rồi không gặp bác.

Cô Thu nói xong cất tiếng thở dài. Ngoài kia bầu trời đang mưa tầm tã kèm theo sấm chớp liên hồi.

– Dạ, mấy ngày nay ổng mệt, bứt rứt, khó thở. Hơn hai giờ trước ổng tự dưng sùi bọt mép, gồng người lên ú ớ rồi tím ngắt. Cô gọi xe cấp cứu đưa vào đây.

– Lúc xe cấp cứu đến thì chú ra sao?

– Lúc đó hết biết gì rồi.

– Ừm, chú đến bệnh viện trong tình trạng đã ngưng tim, ngưng thở. Toàn bộ ê kíp trực nãy giờ như cô thấy đã làm hết sức để cứu chú ấy.

– Có qua được không bác Tr?

– Chắc không.

Cô Thu nấc lên rồi nước mắt chảy giàn giụa. Mưa càng ngày càng nặng hạt. Mình nhớ lại sáu năm về trước cũng một ngày mưa như thế này, cô chú đến phòng mạch của mình và đã ngồi thật lâu.

– Bác Tr, cô chú nói cái này, nhờ bác Tr tư vấn giúp. Thật ra chú đã điều trị ở bác gần hai năm rồi, nên bác cứ xem chú như người nhà.

– Dạ, chú cứ nói.

– Chú muốn qua Trung Quốc ghép thận. Bệnh suy thận mạn giai đoạn cuối này làm chú quá mệt mỏi và đau khổ.

– Chú đã bỏ thuốc lá chưa?

– Chưa.

– Chú có ăn chế độ giảm đạm, như là ăn chay theo lời cháu dặn không?

– Dạ, không.

– Bản thân chú không chịu cứu chú, thì bác sĩ nào, bệnh viện nào cứu được.

– Nhưng cô chú nghe người ta nói ghép thận xong sẽ khỏe mạnh lại, không cần chạy thận nhân tạo, đúng không?

– …

– Cô chú nghe nói phải mất gần bốn tỉ đồng, cô chú bán căn nhà là đủ.

– Thì ai đó bán thận hay cho thận. Bác sĩ bên đó nói người có một thận vẫn sống khỏe mạnh bình thường. Và ở bên đó có rất nhiều người đi bán thận, mình mua thận bằng tiền.

– Nhưng nếu không có ai bán thận thì sao? Có một nhóm người vì tiền phải bắt cóc hay mua bán trẻ em mồ côi cho ai cần nội tạng để ghép, cô chú có biết không?

– Bác sĩ nói gì lạ vậy. Y học tiến bộ để cứu chữa con người, khi con người bị bệnh việc cấy ghép nội tạng là nhân đạo.

– Sẽ là nhân đạo nếu có ai đó hiến tạng khỏe mạnh khi đột ngột qua đời, hay khi mắc một bệnh nan y không thể cứu chữa. Nhưng sẽ là bất nhân nếu vì sự sống của người này lại hủy hoại đi sự sống người khác.

– Bác sĩ nói quá rồi.

– Ơ…

– Con vật còn cầu sống huống chi con người. Xin lỗi bác sĩ nhé, cô chú đến đây xin ý kiến về chuyên môn còn chuyện làm sao có thận thì bác sĩ không cần bàn.

Mình chợt lặng người đi. Mình muốn nói nhiều, nhiều lắm nhưng không thể.

Đối với mình sống một ngày một tháng hay một năm nếu sống thật trọn vẹn với trái tim rộng mở yêu thương và biết ơn đã là đủ đầy và hạnh phúc. Kéo dài chi cuộc sống vài ba chục năm mà chỉ toàn khổ đau phiền não? Có bao giờ chúng ta nhìn lại xem mình sống như thế nào?

Có bao giờ vì miếng cơm manh áo, vì nuôi vợ nuôi con mà chúng ta đã giẫm đạp lên nhau, tranh giành và hãm hại nhau?

Có bao giờ vì mạng sống của mình mà chúng ta làm tổn thương mạng sống của người khác?

– Bác, bệnh nhân ngưng tim.

– Thôi, buông đi em. Mạch bằng không, huyết áp bằng không. Ừ thì cả cuộc đời này rồi sẽ bằng không.

Cô Thu vẫn chưa bình tĩnh lại.

– Mất rồi sao bác sĩ. Mới đó mà…

– Dạ, mất rồi.

Hức hức… hức… Cô tưởng sau khi ghép thận xong ổng khỏe mạnh. Tốn bốn tỉ có là gì, cô chú còn ba bốn căn nhà lận. Hức hức…

– Càng nhiều tài sản, càng nhiều danh vọng, càng nhiều con cháu… càng khó ra đi thanh thản và nhẹ nhàng.

– Bác sĩ nói gì?

– Ờ ờ… cháu nói chú ấy ra đi rồi. Cô đừng tiếc thương nữa.

– Con vật còn ham sống mà, huống chi con người. Cô không cam tâm. Không cam tâm…

Mình nhìn ra phía cửa chính, nơi đó có người thân của bệnh nhân nước mắt đang giàn giụa. Cơn mưa tháng Tám tưởng chừng như không bao giờ dứt. Sao mà mưa rơi nặng hạt đến thế…

Khi họ đẩy bệnh nhân ra khỏi phòng cấp cứu để đưa vào nhà xác, mình bỗng dưng muốn hỏi: Thế sáu năm qua cô chú sống có hạnh phúc và bình an không?

Sáu năm qua cô chú có sống hạnh phúc và bình an không?

Còn chúng ta thì sao, thế những ngày qua chúng ta sống có hạnh phúc và bình an? Mỗi bước chân đi, mỗi lời nói hành động của chúng ta có chế tác chất liệu an vui thảnh thơi cho cuộc đời hay đem lại biết bao bi kịch và đắng cay?

Chúng ta có đủ mạnh mẽ vượt qua những thói quen hút thuốc, uống rượu, cờ bạc…? Chúng ta có đủ mạnh mẽ để buông bỏ những thứ không cần thiết cho cuộc sống của mình?

Trích “Vô ThườngBS. Nguyễn Bảo Trung

Tháng ngày qua sống có bình an? | Vô Thường (Nguyễn Bảo Trung)
Đánh giá bài viết